“Con đường tốt nhất giữa hai điểm là lộn ngược lại, xuyên qua giữa, rồi lộn nhào từ trong ra ngoài và vòng thêm một lần nữa.”
Tiểu sử
Lulu luôn là một yordle chu đáo và đầy lòng thương cảm, sống trong những mơ mộng hão huyền ngay giữa thực tại. Một ngày nọ, khi đang lang thang nơi thế giới hữu hình, cô gặp một chú chim bị mắc kẹt trong một chiếc lồng. Cô chạy ùa đến để cứu nó, nhưng chú chim lại ngay lập tức biến thành một tinh linh nhỏ xíu, tinh nghịch. Trước khi cô kịp phản ứng, tinh linh bé nhỏ đã chộp lấy chiếc gậy của cô và bay mất. Lulu cười khúc khích và rồi đuổi theo.
Tinh linh dẫn cô vào thật sâu trong rừng rậm. Họ vượt qua những hòn đá tảng, chui xuống dưới những khúc gỗ mục, và chạy vòng qua những vòng tròn đá cổ đại. Rồi tinh linh kia chui tọt vào trong một cái hang bên dưới thác nước, và Lulu theo ngay sau đó. Nó cứ nhấp nháy phía trên đầu cô, nhưng chẳng bao giờ với đến được.
Họ đi xuống sâu, thật sâu. Lulu cứ thế lộn nhào và trườn đi giữa những rễ cây vặn xoắn và những cây nấm phát sáng, và rồi họ vượt qua bức tường ngăn cách với thế giới linh hồn lúc nào chẳng hề hay biết. Thế giới xung quanh họ bắt đầu biến chuyển, lạ kỳ và sai lệch; phía trên trở thành phía dưới, phía trước trở thành phía sau, to lớn trở thành bé nhỏ.
Cuối cùng, sau khoảng thời gian tưởng như vô tận, Lulu đã đuổi kịp tinh linh kia, và biết được tên nó là Pix.
Chỉ bằng một cái búng tay nhỏ xíu, Pix đã biến chiếc gậy bộ hành bé nhỏ của Lulu thành một chiếc quyền trượng hình xoắn ốc, và ném nó lại cho cô. Cánh lá và hoa mọc ra trên nó, khiến Lulu kinh ngạc sửng sốt. Và từ đó, tình bạn vĩnh cửu của họ được hình thành, một tình bạn hình thành từ sự tinh nghịch, từ niềm vui, và từ tình yêu thiên nhiên.
Pix đã dẫn cô đến Mảng Rừng Thưa.
Thành Phố Bandle, quê nhà của Lulu, là một chốn kỳ lạ với những thứ ma thuật vượt ngoài tầm tưởng tượng, nơi thời gian là vô nghĩa, và những định luật tự nhiên của thế giới vật chất không hoàn toàn chính xác. Dù vậy, Mảng Rừng Thưa còn là một địa điểm lạ lùng hơn thế nữa - một nơi đã tồn tại từ rất lâu trước khi loài yordle được sinh ra trên thế giới này, và có lẽ chính Thành Phố Bandle cũng được mọc lên từ Mảng Rừng Thưa. Một nơi ngập tràn ma thuật nguyên thủy, được giấu thật kín đến nỗi mà chẳng yordle nào có thể tìm thấy được… cho đến hiện tại.
Nơi đây, ma thuật bẩm sinh của Lulu được cường hóa vô cùng mạnh mẽ. Trong tiếng cười đùa, cô nhận ra rằng mình có thể biến đổi cảnh vật xung quanh bằng ý thức, và biến bản thân thành bất cứ thứ gì cô muốn. Mọi thứ, và bất kỳ thứ gì nảy ra từ trong trí tưởng tượng bay bổng của cô đều trở thành sự thật.
Lulu chẳng hề biết được Pix đã mang cô đến đây nhằm mục đích gì, liệu đó là vì tâm hồn đồng điệu của cả hai và nó chỉ muốn có một người chơi cùng, hay là vì Mảng Rừng Thưa cần cô cho một mục đích khác - nhưng cô vẫn ngay lập tức phải lòng nó. Cuộc sống của cô trở thành một cuộc chơi và sáng tạo vô tận, và rồi cô sớm quên đi tất cả những điều còn tồn tại xung quanh.
Và rồi, một ngày khi cô chợt nhớ ra những điều đó, như thể vừa thức dậy từ một giấc mơ.
Cô thấy mình quay trở lại nhân giới, mà chẳng thể biết được một ngày vừa trôi qua, hay là cả nhiều thiên niên kỷ. Cô ngạc nhiên và vui sướng khi nhận ra rằng quyền năng mới của mình cũng theo cô về đây, cho phép cô biến những thứ bé nhỏ thành to lớn, thay đổi màu sắc thành thứ màu cô thích, và cả việc khiến cho mọi vật đều ngủ khò. Trong sự kinh ngạc của Pix, cô biến những con dã thú hung tợn trở thành một chú cóc nhỏ xíu, hay những chú sóc tinh nghịch chỉ bằng một cái búng gậy.
Dù vậy, cô bắt đầu cảm thấy nhớ Mảng Rừng Thưa. Cô quyết định quay trở lại, nhưng chợt nhận ra rằng mình chẳng hề nhớ đường. Pix cũng không giúp gì được, bởi nó bảo rằng nó cũng chẳng nhớ luôn, dù có thể là nó chỉ giả vờ thế bởi chưa muốn về thôi.
Không nản chí, Lulu vẫn tiếp tục tiến bước. Cô biết rõ rằng con đường trở lại Mảng Rừng Thưa luôn thay đổi, và đi đường nào cũng sẽ như vậy cả mà thôi. Cô đơn giản là chọn hướng đi nào mình cảm thấy thích trong lúc đó, ngay cả khi phải đưa mình vào những hiểm nguy kinh hoàng, miễn là nó trông vui. Chuyến đi đã đem cô đi thật xa, và ma thuật, sự hỗn loạn, và cả những điềm báo xui xẻo cũng theo bước cô bất kể là ở nơi nào.
Ở Demacia, cô giải thoát một lũ trẻ khỏi bài học lịch sử chán ngắt, và dẫn chúng đến một đồng cỏ gần đó. Hậu quả của trò đùa nghịch đó là cả lũ bị biến thành nấm trong suốt cả tuần trăng, trong khi cha mẹ chúng và lực lượng quân nhân ở địa phương tìm kiếm trong vô vọng. Lulu không định như thế đâu, nhưng dù sao nó cũng vui mà. Cuối cùng, khi lũ trẻ về nhà và kể lại những gì đã diễn ra, chẳng ai chịu tin chúng cả.
Nơi biên giới Freljord, Lulu nghĩ là sẽ rất vui nếu cô biến hết đống vũ khí của hai bộ tộc đối địch thành những cánh hoa ngay trước thềm giao tranh, nhưng cuối cùng nó lại tạo ra sự hỗn loạn và nhầm lẫn vô cùng tai hại. Gần đây hơn, cô lại vui vẻ lạc lối ở xứ Ionia, chơi đùa cùng những cành cây trường xuân phát sáng ở Qaelin, và chọc ghẹo đám tín đồ hung hăng của Hội Bóng Tối, bọn người mà cô nghĩ rằng lúc nào cũng hơi bị nghiêm túc quá.
Khi Lulu tìm đường trở về Mảng Rừng Thưa, và rồi lại lạc lối, cô cảm thấy hạnh phúc, bởi mỗi ngày mới đều mở ra những cơ hội phiêu lưu mới và mang lại cho cô niềm vui.
Bên cạnh đó, cô dần nhận ra rằng cô đang mang theo một phần của Mảng Rừng Thưa trong tim mình, đến bất cứ nơi nào cô đi qua.



