Thành Phố Bandle

Norra - Phù Thủy Thông Đạo

10 phút đọc
Bài 3 / 80% trong Thành Phố Bandle
Tóm tắt bằng AIBeta

Sử dụng AI để tóm tắt nội dung bài học thành các điểm chính.

Nhóm biên tập RIOT360Xuất bản 13/02/2026Cập nhật 13/02/2026

“Hạnh phúc là tìm thấy niềm vui trong trang sách và có một chú mèo nằm gọn trong lòng.”

Tiểu sử

“Ôi trời, ôi trời”, Norra lầm bầm một mình, lục lọi giữa những món đồ lặt vặt và những cuốn sách dày cộp chất đống trên các kệ cao nhất trong thư viện bừa bộn nhưng tráng lệ của cô. Khi cô rà soát từng hàng, những cuốn sách phản ứng lại ngay khi cô chạm vào. Những cuốn can đảm thì phình to ra, chữ in đậm lên như muốn hét lên “ĐỌC TÔI ĐI”, trong khi những tựa sách rụt rè lại co rúm lại khi cô lướt qua gáy của chúng. Norra đáp lại từng cuốn sách bằng một cái vỗ nhẹ thân thiện hoặc một cái vẫy tay lịch thiệp.

Cô đang ngồi vắt vẻo trên đỉnh một tháp sách dày cộp được xếp cao đến chóng mặt. Ngọn tháp lắc lư qua lại, bị ma thuật buộc phải tự sắp xếp ngay ngắn theo ý muốn của cô phù thủy yordle.

“Sang trái một chút”, Norra hướng dẫn, thế nhưng đống thơ ca cùng văn xuôi lại vụng về di chuyển sang phải. “Bên trái của ta cơ”, Norra nhấn mạnh, trước khi từng phần của tòa tháp đồng loạt dịch chuyển, tạo ra tiếng lạch cạch và sột soạt từ những trang giấy ồn ào đến mức sẽ khiến bất kỳ thủ thư bình thường nào cũng phải thốt lên: “Suỵt!”

Nhưng Norra đâu phải là một thủ thư bình thường, cứ nhìn cái tháp sách bị yểm bùa mà cô đang đứng trên đó là đủ hiểu. Kho tàng của cô chứa đựng văn học và lịch sử, đúng vậy, nhưng cũng có cả những chủ đề mà các học giả khác dễ dàng bỏ qua:

Mọi Điều Ồn Ào Về Cây Bụi

Nghi Thức Yordle Cho Người Mới Bắt Đầu

Cứng Như Đá: Một Câu Chuyện Về Đá

Lịch Sử Kéo Dài Của Kẹo Taffy

Những Câu Thơ Vui Cho Cướp Biển

Tất nhiên, không phải mọi kiến thức trong thư viện đều nằm trong sách vở. Một người thông thái như Norra hiểu rằng rất nhiều điều có thể được thu thập từ ký ức. Và bất kỳ sợi tơ đa sắc nào trong số này - trí tuệ và điều kỳ diệu, đau khổ và hào hùng, cùng mọi sắc thái khác - đều có thể được rút ra từ những vật thể tưởng chừng như trần tục nhất. Trong tay một phù thủy tài ba, những ký ức này có thể mở khóa bí mật của quá khứ, hoặc có lẽ kỳ diệu hơn nữa, là dệt nên một cánh cửa đi từ nơi này sang nơi khác.

Trong tay cô phù thủy đặc biệt này, một cánh cổng được dệt từ sợi ký ức có thể nối phòng trà với ruộng củ cải, phòng tắm với cánh đồng lúa mạch, hoặc thậm chí từ cõi này sang cõi khác - một khoảng cách mà bất kỳ ai không xuất chúng với khía cạnh này sẽ thấy vô cùng khó khăn để vượt qua.

“Chà, mình lại đã để cái món đồ chết tiệt đó ở đâu rồi nhỉ?”

“Có phải cái này không?” Một cặp chân mèo thò qua khe hở ở cái kệ gần đó và lôi ra một khối kim loại có hình thù kỳ lạ. Có lẽ nó từng là nhạc cụ cho loài chim, với những cần gạt nhỏ và phần miệng thổi hoàn toàn phù hợp với đủ kích cỡ mỏ. Hoặc có thể nó là công cụ hướng dẫn của một người vẽ bản đồ cổ xưa, và khi nhìn qua nó - trong lúc nhấn một chuỗi các nút kim loại - người ta có thể vẽ nên bản đồ các vì sao.

Bất kể chức năng trước đây là gì, vật thể này giờ phục vụ một mục đích khác: lối vào một ký ức thân thương của người chủ cũ. Bị hất khỏi chỗ nằm, món đồ rơi khỏi kệ và bắt đầu lao thẳng xuống sàn như dự đoán.

Norra vươn tay ra, và như một phần nối dài của chính cô, khối kiến trúc sách vở kia liền di chuyển theo. Tòa tháp uốn lượn giữa không trung như một con rắn, giữ cho cô chủ thăng bằng hoàn hảo, trong khi cô rướn người bất chấp trọng lực để chộp lấy món đồ đang rơi.

“Tuyệt vời!” cô thốt lên. "Mình vẫn còn phong độ chán.”

“Tới lượt em!" Với tiếng kêu tinh nghịch, Yuumi, người bạn đồng hành hiếu động của Norra, lao xuống từ vị trí tít trên cao trong hình hài một cục bông trắng muốt vừa được chải chuốt. "Nhanh hơn cả sách rơi!” cô mèo ma thuật kêu lớn, bốn chân dang rộng khi lao vù về phía chủ nhân mà chẳng mảy may lo lắng.

Không trễ một giây, phản xạ - và sự may mắn trứ danh - của tổ tiên loài mèo trong Yuumi đã kích hoạt. Cô nàng hạ cánh an toàn cái “bộp” trong vòng tay Norra, nơi cô nhận được những cái vuốt ve quen thuộc và đáp lại bằng tiếng “gừ gừ" rung bần bật đầy sảng khoái. “Thế bên trong đó có gì vậy?”

“Đó là phần tiếp theo của câu đố, phải không?” Norra bắt đầu mân mê thứ-trông-rất-có-thể-từng-là-một-cây-vĩ-cầm, gõ nhẹ vào các cạnh và lật qua lật lại, hy vọng khám phá ra những bí ẩn bên trong. “Chà, đây là phát minh của một yordle cực kỳ thú vị đấy!”

Yuumi, vốn tính tò mò, cũng tham gia vào cuộc kiểm tra. Cô nàng vờn quanh phần đáy của món đồ, thích thú với thứ ban đầu là một công việc nhưng giờ đã biến thành trò chơi.

“Yuumi, cẩn thận đấy!”

Nhưng cảnh báo của Norra đã quá muộn, vì Yuumi đã quẹt trúng cái nút dưới cùng. Một cái nút mà chỉ vài khoảnh khắc trước đó, Norra mới phát hiện ra. Một cái nút mà nếu Yuumi biết đọc, sẽ bảo với cô ấy rằng:

“KHÔNG ĐƯỢC NHẤN.”

Đột nhiên, báo hiệu bằng một tiếng rít chói tai đầy phấn khích, thiết bị trong tay Norra bắt đầu phun ra một loại chất nhầy màu xanh da trời không rõ hình thù. Nó bắn lên trần nhà trước khi vòng ngược lại về phía cả hai, một cơn mưa bùn nhão đang lao xuống nhanh chóng. Khi âm thanh của cỗ máy tăng lên thành tiếng rền ổn định, tốc độ của trận mưa xối xả cũng tăng theo.

“Ôi trời ơi!” Chỉ với một cái vẩy tay, Norra triệu hồi một bong bóng sáng lấp lánh, bao bọc Yuumi và bộ lông quý giá của cô nàng trong ma thuật bảo vệ. “Tìm công tắc tắt đi, Yuumi!” Cô mèo vâng lời, cào cào vào cái máy tạo chất nhầy đang phun phì phì.

Cuối cùng, móng vuốt của Yuumi móc được vào một cái cần gạt rất nhỏ mà đa số sẽ không thể chạm tới. Cô nàng giật mạnh, và thiết bị khục khặc rồi dừng lại. Đôi bạn nhìn nhau đầy ngỡ ngàng không nói nên lời… rồi cùng phá lên cười.

“Sao em biết đó là cái cần gạt đúng?” Norra hỏi.

“Em đâu có biết!” Yuumi trả lời, xen lẫn những tiếng nấc cục đầy hào hứng. “Mà sao chị lại cần cái thứ dính dính đó chứ?”

"Em biết không, thề có trời đất, ta cũng chẳng nhớ nổi nữa!” Trận cười của họ lại tiếp tục, đôi bạn tìm thấy niềm vui sướng tột độ trong sự cố lộn xộn của mình.


Norra giật mình tỉnh giấc, tay nắm chặt thiết bị. Nhìn kiến trúc phi lý của Điểm Tận Cùng xoay vần quanh mình, cô rùng mình nhớ lại mình đã đi xa đến thế nào khỏi sự ấm cúng trong thư viện của cô.

Ngay dưới ngón tay cái của cô, cảnh báo trên nút bấm đã thay đổi hoàn toàn: “BỊ LẠC Ư? HÃY NHẤN TA”. Trong thâm tâm, Norra vẫn luôn ngờ rằng thiết bị này sẽ hữu dụng, dù lúc đó cô chưa hoàn toàn hiểu tại sao.

Cô lật nó trong lòng bàn tay, nhẹ nhõm vì cuối cùng nó cũng chịu hợp tác. Dù sao thì ở đây cũng không có cô mèo ma thuật nào giúp dọn dẹp cả. Không còn tiếng “gừ gừ” tinh nghịch lấp đầy sự im lặng, cũng chẳng có bộ lông bù xù nào để vuốt lại cho mượt.

“Ta sẽ tìm đường quay về, Yuumi à,” Norra nói lớn. “Đừng lo nhé”. Với một cái nhấn tay, cô kích hoạt thiết bị, và tiếng chuông êm dịu vang lên, âm nhạc của nó lấp đầy tâm trí cô với những ý nghĩ về ngôi nhà.

Cô tập trung cao độ vào ký ức bên trong thiết bị. Chẳng bao lâu sau, một cánh cổng chập chờn hiện ra trước mắt cô, được dệt từ sợi ký ức của một buổi chiều bên người bạn thân thiết nhất. Cô bước vào trong... và biến mất.

Mối Quan Hệ

Trạng thái bài học

Sẵn sàng hoàn thành

Bình luận (0)

0/1000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ của bạn!

Norra - Phù Thủy Thông Đạo | Riot360.net - Tìm hiểu vũ trụ LMHT