“Cảm xúc của con người còn khó lường hơn cả những ma thuật thâm sâu nhất”.
Tiểu sử
Với chính Ahri, nguồn gốc của cô luôn là một ẩn số. Lịch sử bộ tộc vastaya của cô phần lớn cũng đã bị thất truyền chỉ trừ một cặp bảo thạch còn sót lại mà cô luôn mang theo bên mình.
Những ký ức đầu tiên của cô là về những chuỗi ngày rong ruổi cùng bầy cáo tuyết ở vùng phía bắc Shon-Xan. Dù biết rõ mình không giống chúng, nhưng chúng rõ ràng coi cô ấy là đồng loại và chấp nhận cho cô vào đàn.
Giữa cuộc sống hoang dã, thuần khiết đó, Ahri dường cảm thấy mình có một mối liên kết sâu sắc với những khu rừng quanh cô. Dần dần, cô hiểu rằng đây chính là ma thuật vastaya chảy trong huyết quản, hướng về linh giới xa xăm. Dù không ai dạy cho cô về phép thuật mà giống loài cô sở hữu, bản năng của Ahri đã giúp cô tự học hỏi cách sử dụng quyền năng ma thuật này theo cách của riêng mình - thường là dùng để cường hóa phản xạ của chính bản thân trong những cuộc săn. Nếu cô đủ cẩn thận và lại đủ gần, cô nhận ra rằng mình cũng có thể vỗ về một chú hươu hoảng sợ để nó vẫn thanh thản và bình tĩnh ngay cả khi cô cùng bầy cáo đang cắm ngập vào da thịt nó.
Thế giới phàm nhân thật xa cách và hỗn loạn đối với Ahri, cũng như đối với bầy cáo tuyết, nhưng cô luôn cảm thấy mình bị dẫn dụ về phía họ theo một cách mà cô chẳng thể lý giải. Nhân loại là một loài sinh vật xấu tính, thô lỗ… Ahri đã chạm trán với một đám thợ săn cắm trại, lén nhìn từ xa những hành động xấu xa của họ.
Một người trong số chúng bị trọng thương bởi một mũi tên lạc và Ahri có thể cảm thấy sinh lực của người đàn ông đang dần cạn kiệt. Theo bản năng của một loài thú săn mồi, cô hút cạn lấy những tinh hoa sự sống đang tuôn chảy khỏi cơ thể anh ta và qua đó hấp thụ luôn những ký ức thoáng qua của con người trước mắt - vị hôn thê anh đã đánh mất trong chiến tranh, những đứa trẻ anh đã bỏ lại khi lên phương bắc. Ahri nhẹ nhàng biến chuyển cảm xúc của anh ta từ sự sợ sệt thành nỗi buồn và rồi thành niềm vui, vỗ về anh bằng ảo ảnh về một cánh đồng đượm nắng khi anh dần lìa đời.
Sau tất thảy, cô nhận ra rằng giờ đây cô có thể dễ dàng hiểu những nghĩ suy của loài người, như thể điều gì đó từ một giấc mơ sau khi choàng tỉnh, và Ahri biết rằng đó là lúc để cô nói lời tạm biệt với bầy cáo.
Trú ngụ ngay bên rìa xã hội, cô cảm thấy mình tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết. Bản năng săn mồi của cô vẫn còn đó, nhưng cô bị cuốn hút bởi một sự hỗn mang của những trải nghiệm, cảm xúc, và phong tục khắp chốn Ionia. Những người phàm dường như cũng rất hứng thú với cô - và cô thường tận dụng điều đó, hút cạn sinh lực của họ trong khi khiến họ mê hoặc bằng những vẻ đẹp, những ảo ảnh từ nỗi khát khao sâu thẳm, và đôi khi là những giấc mơ rực rỡ được vẽ nên bằng nỗi buồn thuần khiết.
Cô say sưa với những ký ức không phải của mình và vui sướng khi kết thúc mạng sống của những kẻ đã ngã quỵ dưới chân dù cảm nhận rõ sự đau đớn và thống khổ mình mang lại cho họ. Cô trải qua cảm giác đau đớn và hoan hỉ trước những ảo ảnh và nó khiến cô luôn khao khát có thêm nữa. Nó thật choáng ngợp, nhưng cô cảm thấy rằng sức mạnh của mình sẽ dẫn tàn phai nếu cô không tiếp tục đi săn. Cô không thể cưỡng lại việc đắm mình trong cuộc săn hết lần này đến lần khác...
Dần dần, cô càng nhìn bản thân mình giống như cách con người nhìn cô: một con quái vật.
Cho tới một ngày, một chàng họa sĩ tình cờ chạm mặt cô, cô khom người ngồi cạnh gã đàn ông trong lúc hút cạn sinh lực của anh ta. Trong khi những người khác bỏ chạy thì anh đã ở lại, dâng hiến sinh lực của mình để đổi lấy trái tim cô. Lần đầu tiên trong cuộc đời, Ahri đã yêu và được yêu bằng tất cả tấm lòng.
Ahri kìm hãm cơn đói bằng cách hút lấy sinh lực từ người mình yêu và trải qua những ngày vui vẻ... Cô cảm thấy hạnh phúc thực sự... cho tới một ngày cô mất kiểm soát, hút cạn hết sinh lực của người cô yêu.
Ahri chìm vào tuyệt vọng, cô đau khổ than khóc trước sự ra đi của người đầu tiên và duy nhất cô thực lòng yêu, và ngược lại cũng là người đầu tiên và duy nhất thực lòng yêu cô. Cô bắt đầu sống tách biệt khỏi xã hội loài người và bắt đầu tìm hiểu về nguồn gốc của mình với hy vọng nó sẽ giúp cô kiểm soát được sức mạnh bên trong.
Với cặp bảo thạch trong tay, Ahri quyết tâm rời Ionia để chu du khắp Runeterra. Và chính nhờ hành trình này mà cô đã tìm thấy tổ tiên của mình: Vesani, một bộ tộc vastaya đã mang sự tân tiến và phép thuật tới cho thế giới trước khi bị tuyệt diệt.
Từ những ký ức của họ, Ahri lên đường chu du khắp thế giới tìm kiếm những người còn sót lại của bộ tộc Vesani. Cô hy vọng tiếp nối di sản họ để lại, mang đến những điều tốt đẹp cho thế giới giống như họ đã từng làm. Sau khi đã buông bỏ được những gánh nặng trong lòng, cô cũng mong muốn có thể bỏ lại đó những ký ức đã đánh cắp của người khác và tự tạo nên ký ức của riêng mình.


