Bóng tối dần bao trùm...
Tiểu sử
Dù mọi loại ma thuật đều nguy hiểm và khó lường, nhưng vẫn có một số địa hạt mà ngay cả những pháp sư cao tay ấn nhất cũng phải tránh xa, với lý do chính đáng. Trong nhiều thế kỷ, “ma thuật bóng tối” đã bị cấm trên khắp Runeterra vì e sợ sẽ đánh thức những nỗi kinh hoàng mà thứ sức mạnh này từng gọi dậy.
Nỗi kinh hoàng ghê gớm nhất có tên riêng, và tên nó là Nocturne.
Khi Chiến Tranh Cổ Ngữ dần đến hồi chung cuộc, các bè phái chiến-pháp-sư tìm kiếm mọi cách để giành ưu thế trước đối thủ. Không biết ai là những người đầu tiên rời khỏi thể xác và bước vào linh hồn giới, nhưng có một điều chắc chắn: các cuộc đụng độ không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà cả trong vùng đất tạo nên từ tiềm thức và cảm xúc. Thoát ly ràng buộc của những quy luật hữu hình, các chiến-pháp-sư sử dụng nhiều cách thức vượt trên hiểu biết thông thường, triệu hồi lũ sát thủ siêu nhiên để phục vụ mình. Pháp sư bóng tối làm việc này giỏi nhất - và cứ thế đến một lúc nào đó họ thống trị linh giới, kéo nó vào suy tàn.
Khắp mọi nơi, tâm trí phàm nhân bị hắc ám chạm tới. Nó hút đi ý chí và tiêm nhiễm cơn ác mộng khôn cùng vào đầu họ, đẩy họ đến chỗ phạm những tội ác kinh khủng với chính đồng loại.
Không ai dám chắc liệu có phải những thống khổ ấy đã tạo nên Nocturne, hay chúng đã biến đổi một tay sát thủ thấp kém sang thứ gì đó mạnh mẽ và chết chóc hơn, nhưng hình dáng hư ảo và nỗi sợ vô biên là điều tất cả biết đến ở sinh vật bóng tối này. Nocturne chẳng hề có chút khái niệm về sự khoan dung, danh dự, hay cao quý - nó là hiện thân của nỗi ác mộng kinh hoàng, không có ràng buộc nào để kiểm soát bản thân.
Tại linh giới, Nocturne rình rập những tên pháp sư dại dột đem lại nguồn sinh mệnh cho nó. Đau đớn giày vò nó, khiến nó trở nên tàn bạo, nhưng chẳng bao lâu, nỗi sợ của phàm nhân trở thành chất gây nghiện mạnh nhất với nó. Thời gian có ý nghĩa gì ở chốn này, nhưng Nocturne vẫn cố kéo dài mỗi cuộc truy lùng hết mức có thể, thỏa thuê trước cơn tuyệt vọng của con mồi trước khi cắt đứt sợi chỉ sống mong manh của chúng trong thoáng chốc. Rất nhanh chóng, không còn ai dám bước vào lãnh địa của Nocturne nữa.
Liệu kết quả của Chiến Tranh Cổ Ngữ có khác đi nếu không có con quỷ kia đứng phía sau? Khó nói lắm, nhưng cuối cùng, những thông tin ít ỏi còn sót lại về ma thuật bóng tối đều bị bưng bít, và ở nhiều nơi, ai dám luyện thứ này sẽ bị xử tử ngay lập tức.
Mắc kẹt trong linh giới không bóng người, Nocturne bắt đầu chết đói. Thứ duy nhất bù đắp được cho những bữa tiệc sợ hãi ngon lành trước đây là khi tâm trí phàm nhân vô tình lạc đến đây trong giấc ngủ. Lần theo dòng chảy ma thuật đến lằn ranh giữa hai thế giới - nơi những giấc mơ êm đềm nhất cũng dễ dàng biến thành ác mộng - Nocturne đã tìm ra cách để bản thân hiện diện trên thế giới thực.
Giờ, bóng ma với đôi mắt cháy rực ánh sáng lạnh lẽo Nocturne đã là hình ảnh của nỗi sợ nguyên thủy nhất trong lòng nhiều người Runeterra. Từ những thành phố sầm uất đến những bình nguyên hoang vu, từ những vị vua quyền lực đến những thường dân thấp hèn, bất kỳ điểm yếu nào trong linh hồn đều là lời mời gọi con quỷ tới bóp méo nó thành khủng bố và hắc ám vĩnh hằng.



