Shurima

Naafiri - Chó Săn Khát Máu

10 phút đọc
Bài 5 / 130% trong Shurima
Tóm tắt bằng AIBeta

Sử dụng AI để tóm tắt nội dung bài học thành các điểm chính.

Nhóm biên tập RIOT360Xuất bản 10/01/2026Cập nhật 23/02/2026

“Chúng ta sẽ truy lùng suốt một nghìn năm. Chẳng ai có thể lẩn trốn lâu đến vậy.”

Tiểu sử

Trong màn đêm tăm tối ở Shurima, hiếm âm thanh nào có thể gieo rắc nỗi khiếp sợ như tiếng tru của loài chó săn sa mạc. Những người lữ khách nghe thấy tiếng kêu chói tai của chúng văng vẳng trong những cơn gió sa mạc biết rằng họ nên giữ chắc thanh gươm và để ngựa nghỉ ngơi giữ sức, vì những đàn chó săn khát máu thống trị các cồn cát này sẽ truy đuổi mọi con mồi chúng có thể tìm thấy trên sa mạc.

Đặc biệt, có một đàn chó săn với khao khát sâu thẳm hơn - cổ xưa hơn - bất kỳ con thú tầm thường nào khác. Đây là nỗi khao khát của một sinh vật đã bị bỏ đói hàng nghìn năm.

Suốt hàng thế kỷ, Naafiri đã rơi vào lãng quên bên dưới một hầm mộ, với linh hồn bị phong ấn trong một chiếc dao găm cổ xưa. Chẳng thể di chuyển hay cất tiếng nói, món vũ khí "sống" này chỉ biết nằm bất động trong khi linh hồn của cô hồi tưởng lại quá khứ, khi Naafiri từng sở hữu quyền năng vô địch, thậm chí còn suýt chút nữa trở thành thủ lĩnh của tộc Darkin. Cô có thể dễ dàng đánh bại mọi thành viên khác để trở thành thủ lĩnh tối cao của họ... thế nhưng đã lơ là để cho nữ Thượng Nhân gớm ghiếc - Myisha qua mặt và nguyền rủa cô bị phong ấn trong lưỡi dao vô tri vô giác này.

Nỗi hổ thẹn và uất hận bao trùm khắp tâm trí cô. Giá như cô có cơ hội thứ hai... Giá như cô có thể tìm thấy được một vật chủ khác. Một thân xác mới.

Tất cả những gì cô cần là một bàn tay nắm lấy lưỡi dao của mình. Chỉ cần một cái chạm nhẹ thôi cũng đủ.

Cuối cùng, ngày cô mong chờ bấy lâu cũng đã đến khi cánh cửa hầm mộ được mở tung. Cô cảm thấy sự khoan khoái từ làn gió sa mạc trong lành - một cảm giác đã rất lâu rồi cô mới được cảm nhận - và còn một điều khác nữa... Đó chính là sự hiện diện của con người.

Cuối cùng ngươi đã đến. Hỡi vật chủ của ta. Hỡi thân xác khờ khạo, yêu dấu của ta, linh hồn Darkin tự nhủ.

Thế nhưng vị lữ khách lại biết về ma thuật của cô. Anh ta cẩn thận nhấc con dao găm lên bằng một chiếc kẹp bằng kim loại và đặt nó vào một miếng vải dày có lớp lót chì. Sau khi gói chặt lưỡi dao, anh ta hết sức cẩn thận để không chạm vào nó và lên đường băng qua sa mạc dưới ánh nắng chiều tà.

Cảm giác tuyệt vọng bủa vây Naafiri khi cô cảm thấy những bước đi nặng nề trên nền cát của con ngựa mà người lữ khách đang cưỡi. Phải chăng cô sẽ bị nguyền rủa trong hình hài này, trong cơn ác mộng đầy bất lực này mãi mãi

Cô cảm thấy những bước chân của con ngựa dần nhanh hơn khi hoàng hôn buông xuống và nghe thấy tiếng tru của loài chó săn sa mạc văng vẳng trong làn gió.

Đây chính là cơ hội của cô.

Chẳng dùng âm thanh hay từ ngữ, lưỡi dao Darkin kêu gọi đàn chó săn, hy vọng thu hút chúng đến với con mồi - mong rằng anh ta sẽ có giây phút bất cẩn. Chỉ cần một cái chạm nhẹ và vật chủ sẽ thuộc về cô. Sau đó, cô sẽ có thể sử dụng thân xác này để thực hiện những khao khát mà cô đã ấp ủ bấy lâu và gột tẩy nỗi uất hận của mình.

Đàn chó săn xuất hiện, với vẻ đầy thèm khát cùng những chiếc răng sắc lẹm. Kẻ "khai quật" Naafiri dùng tay nắm chặt lấy lưỡi dao được bọc kỹ càng, hiểu rõ rằng điều gì sẽ xảy ra nếu chẳng may anh ta tuột tay. Anh ta rút kiếm bằng tay còn lại và cố gắng bảo vệ bản thân trước bầy chó săn.

Những hàm răng sắc lẹm lao tới găm chặt vào người lữ khách cùng con ngựa của anh ta từ mọi phía, xé họ thành trăm mảnh, ngấu nghiến thân xác họ cho tới khi chẳng còn gì sót lại.

Naafiri cảm thấy thế giới xung quanh đột nhiên rõ ràng hơn khi mọi giác quan của cô trở nên choáng ngợp. Lần đầu tiên trong suốt nhiều thế kỷ, cô được ngửi mùi không khí sa mạc, khiến cho mũi cô khô lại. Được nếm vị tanh của máu nóng hổi vẫn tràn ngập trong miệng cô. Cô có thể nhìn thấy từng con chó săn như thể từ đôi mắt của thành viên trong đàn.

Cảm giác bối rối bắt đầu xuất hiện khi cô cảm thấy mất đi nhận thức về bản thân mình. Cô đã hóa thành loài chó săn sa mạc - nhưng không phải chỉ một thành viên, mà là cả đàn - những mảnh vỡ từ chiếc dao găm của cô gắn chặt vào cơ thể của từng con chó.

Định mệnh thật trớ trêu đến mức tàn nhẫn. Cô đã không chỉ tìm thấy một vật chủ, mà nguyên cả đàn, và tất cả bọn chúng đều vô dụng để giúp cô thực hiện tham vọng lớn lao của mình. Cô căm ghét đàn chó săn - ghét mùi hôi hám, ghét đám bọ chét và trên hết là thói quen bầy đàn của chúng.

Thế nhưng theo thời gian, vẻ cay đắng của nữ Darkin dần biến mất khi cô bắt đầu nhận thức được bản chất thực sự của vật chủ của mình. Tuy hoang dại, nhưng lối tư duy tập thể của chúng đã tạo nên trí khôn riêng. Khi đơn độc, chúng sẽ chết đói. Nhưng nếu phối hợp cùng nhau, chúng sẽ trở thành những kẻ săn mồi tối thượng, xơi tái mọi con mồi theo ý muốn. Ở đây không có chỗ cho cá nhân - cả đàn mới là thực thể thống trị mọi thứ.

Naafiri nhận ra rằng đặc điểm này không chỉ xuất hiện ở riêng loài chó săn sa mạc. Mà cả loài cá, kiến và con người nữa. Thậm chí cả chủng tộc Darkin.

Cô lại nhớ về quá khứ trước đây của mình. Những mối hận thù cá nhân và âm mưu hèn mọn đã đẩy tộc Darkin vào cảnh "tan đàn xẻ nghé", khiến họ đánh mất vị thế đích thực của mình là những chiến binh tối cao của Runeterra.

Cô biết cách khôi phục lại vinh quang năm xưa. Giờ cô chỉ cần tìm lại những người anh em của mình và chia sẻ với họ tri thức của cả đàn.

Mối Quan Hệ

Trạng thái bài học

Sẵn sàng hoàn thành

Bình luận (0)

0/1000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ của bạn!

Naafiri - Chó Săn Khát Máu | Riot360.net - Tìm hiểu vũ trụ LMHT