“Chỉ có duy nhất một cách để biết được kẻ đó xứng đáng hay không. Chính là nghiền nát hắn... thành.. từng mảnh.”
Tiểu sử
Urgot luôn tin rằng hắn là kẻ xứng đáng.
Là một đao phủ, kẻ hành quyết những tên yếu đuối, hắn như một hiện thân sống của lý tưởng Noxus rằng sức mạnh là trên hết, thực tế hóa điều đó với từng nhát chém từ chiếc rìu trảm của mình. Khi những thi thể sau lưng hắn càng chất đống, hắn lại càng trở nên kiêu ngạo hơn, và sự hiện hữu của hắn đã kiềm giữ vô số số quân đoàn trong khuôn khổ kỷ luật.
Dù vậy, chỉ một lời nói là đủ để đóng nắp quan tài cho hắn. Được cử đến xứ Zaun xa xôi để dẹp tan một âm mưu chống lại Noxus, đã quá muộn màng Urgot khi nhận ra rằng nhiệm vụ đó chỉ là một vở kịch, một cái cớ nhằm loại bỏ hắn khỏi thủ phủ trong khi tên phản loạn Swain chiếm lấy quyền hành. Bị bao vây bởi những tên hóa-chủ, điên cuồng bởi mọi thứ bản thân đã từng tin tưởng hóa ra chỉ là lời dối trá, Urgot bị kéo xuống nơi hầm mỏ ở tận đáy sâu của Zaun. Gã đã bị đánh bại. Gã bị biến thành nô lệ. Hóa ra, gã không xứng đáng như mình tưởng. Gã âm thầm tồn tại trong một địa ngục kinh khủng nơi hầm mỏ, chờ đợi cái chết đến với bản thân.
Nơi Đáy Sông, cái chết mang muôn hình vạn trạng…
Quản ngục nơi hầm mỏ, Hóa Chủ Voss, đôi khi sẽ ra giá tự do để đổi lấy việc một tù nhân chấp nhận bị tra khảo - bởi lưỡi dao của chính mụ ta. Từ những tiếng thét vang vọng qua đường hầm, Urgot biết được những điều đáng kinh ngạc về Zaun. Có gì đó đặc biệt ở thành phố này, thứ gì đó màu nhiệm và hiển hiện ngay cả trong những bí mật tuôn ra từ cổ họng những kẻ hấp hối. Urgot không biết đó là gì đến khi hắn được mang tới trước Voss, sợ rằng ả sẽ đánh gục hắn.
Nhưng ngay khi lưỡi dao cắt vào thịt, Urgot nhận ra cơ thể hắn đã bị bủa vây bởi thống khổ sẵn rồi, những nỗi thống khổ còn vượt xa hơn bất kỳ thứ gì Voss gây ra được. Đáy Sông đã khiến hắn mạnh mẽ hơn cả khi còn là đao phủ.
Đau đớn là bí mật của Zaun. Tiếng cười của hắn khiến Voss phải bỏ chạy lên tận bề mặt, và một triều đại hỗn loạn bắt đầu từ đáy sâu.
Chiếm lấy quyền kiểm soát hầm ngục, Urgot bắt đầu tận hưởng những thách thức sống còn mới. Hắn tìm ra những phần cơ thể yếu ớt nhất, và bắt đầu thay thế nó bằng những máy móc góp nhặt được, thứ công nghệ được tạo ra bởi những kẻ sẽ chết nếu thiếu chúng - thiếu thốn là nguồn gốc của đau khổ.
Lính canh không còn có thể tiến vào những khu vực bị Urgot giật khỏi tay Voss nữa. Đám tù nhân thì sợ cai ngục mới còn hơn cả người tiền nhiệm. Nhiều kẻ còn sùng kính đến mức cuồng tín với Urgot khi chúng bị buộc nghe bài thuyết giảng của hắn về bản chất của sức mạnh, tiếng bàn tay của hắn siết chặt quanh cổ của những kẻ không chịu lắng nghe.
Chỉ khi một điệp viên Noxus đến Đáy Sông, Urgot mới bị buộc phải đối mặt với quá khứ. Dù tay gián điệp nhận ra hắn và xin hắn giúp trốn thoát, Urgot đánh gã không nương tay rồi ném đống bầm dập đó vào bóng tối.
Giờ Urgot nhận ra, sức mạnh không thể thứ cai trị Noxus, mà là con người… và con người thì yếu đuối. Sẽ không có kẻ cai trị, không có sự dối trá, không có gì can thiệp vào sự hỗn loạn thuần khiết của việc sinh tồn. Mở màn cuộc nổi loạn bằng cách kích nổ mạch hóa kỹ bên trong khu mỏ, Urgot khiến cả thành phố bên trên rung chuyển, và mở toang nhà ngục trong một vụ nổ không thua kém gì vụ nổ đã từng tạo nên Zaun. Rất nhiều tù nhân chết tại chỗ, và hàng ngàn kẻ nữa bỏ chạy vào trong Hầm Thải. Nhưng những kẻ đáng giá, như thường lệ, đã sống sót.
Kể từ ngày đó, triều đại khủng bố của Urgot ngày càng lớn mạnh. Là sự kết hợp ghê tởm giữa công nghệ máy móc và sự tàn độc của Noxus, hắn hạ sát hết hóa chủ này đến hóa chủ khác, tập hợp nên một đám tay sai từ những kẻ yếu thế ở Zaun. Hắn được đồn thổi là một đấng cứu thế mới, kẻ sẽ phá tan gông xiềng trên cổ của mọi người dân Zaun.
Dù vậy, những hành động của hắn lại chẳng hề mang sự phân biệt, bởi những bài thử thách sự xứng đáng của Urgot dành cho những kẻ yếu cũng như kẻ mạnh là như nhau. Đối với tất cả những ai thoát khỏi màn thử thách chết chóc của hắn, họ luôn nhận được một thông điệp rõ ràng: hắn ở đây không phải để lãnh đạo, mà là để sống sót. Nếu ngươi xứng đáng, ngươi cũng sẽ sống sót.
Khi Urgot tấn công một phái đoàn thương nhân đến từ Piltover, những Cai Ngục đã buộc phải ra tay, trói chặt hắn trong xích thép giữa một nhà ngục kiên cố - dù điều này chỉ càng xác nhận thêm huyền thoại về “Pháo Đài Di Động” giữa những băng đảng, những kẻ cơ hội hay bị lãng quên nơi hầm thải.
Bởi Piltover không phải là những người đầu tiên bắt giữ Urgot, bất kỳ ai cũng phải tự hỏi rằng liệu nhà ngục nào đủ khả năng để giam giữ hắn được lâu…





