"Hãy cùng Tiến Hóa Huy Hoàng."
Tiểu sử
Để hiểu tường tận tác động của hextech và di sản mà nó đã để lại trong thế giới của chúng ta, trước tiên chúng ta phải hiểu được những bộ óc đứng sau nó.
Trong khi nhiều người biết và viết về Jayce Talis - "Chàng Trai Hiện Thân Cho Sự Tiến Bộ", thật khó để xác minh bất cứ điều gì về người cộng sự của anh ấy, Viktor. Tác giả đã đưa ra một số yêu cầu đến Hội Đồng Piltover và các khoa khác nhau trong Học Viện, nhưng họ tuyên bố rằng tất cả các hồ sơ liên quan đến công việc đã bị tiêu hủy sau các sự kiện hỗn loạn dẫn đến cái chết của anh. Tôi sẽ để cho bạn đánh giá xem liệu điều này có hợp lý hay không, và chỉ đơn giản là kể lại những gì tôi đã thu thập được từ các nguồn công khai như danh mục cũ đầy đủ đến bất ngờ của Công Báo Piltover và những gì còn lại của tài liệu xây dựng cổng hextech mà tôi có thể tìm thấy từ các nguồn... không chính thức cho lắm.
Sinh ra trong một gia đình nghèo tại những vết nứt bên dưới Zaun, có vẻ như Viktor không lạ lẫm gì với những khó khăn. Thành phố ngầm đầy ô nhiễm đã khiến anh vừa bị khập khiễng, vừa mắc phải một căn bệnh hiếm gặp, làm hạn chế các hoạt động sinh hoạt của anh, khiến anh bị cô lập và xa lánh bởi những đứa trẻ khác. Tuy nhiên, bất chấp tất cả những trở ngại về cơ thể, tâm trí của Viktor vẫn phát triển và nở rộ mà không bị kiềm kẹp.
Anh ấy đã từng nói chuyện với một đồng nghiệp của tôi về một khoảnh khắc định mệnh trong thời niên thiếu của mình. Chơi đùa trong dòng nước thải của Khu Hầm Thải với chiếc thuyền đồ chơi của mình, anh đề cập đến việc gặp một “tiến sĩ bị thất sủng”, người đã bất chấp mọi thứ một cách cực đoan để theo đuổi khoa học. Sự tiến bộ cần có ranh giới, và bài học ban đầu này đã giúp ích nhiều cho Viktor khi nhiều năm sau, anh lọt được vào mắt xanh của Giáo sư Cecil B Heimerdinger nổi tiếng.
Anh được đưa đến Học Viện Piltover để học tập và làm trợ lý của giáo sư. (Đây chính xác là lý do tại sao tôi cảm thấy khó tin rằng không có hồ sơ nào còn sót lại trong kho lưu trữ hành chính của họ - chưa kể đến bản thân Heimerdinger, người mà một số người trong Hội Đồng còn thậm chí tuyên bố không nhớ là ai! Vô lý một cách thiển cận!) Nhưng, cuối cùng, Viktor đã có một nơi để trí óc thiên tài của anh có thể thực sự phát triển.
Khi một tai nạn trong phòng thí nghiệm (xem Chương 6: Hành Pháp Trong Thành Phố Ngầm) tiết lộ những thí nghiệm trái phép trên tài sản của Học Viện, Heimerdinger đã cử Viktor đi loại bỏ tất cả những thứ nguy hại. Nhưng thay vì thấy nguy hiểm, Viktor cảm thấy bị hấp dẫn - những trang ghi chú viết tay, nói về tham vọng điên cuồng để làm chủ phép thuật thông qua khoa học.
Chính tại đây, anh đã kết bạn với nhà phát minh ương ngạnh Jayce Talis và tầm nhìn chung của họ sẽ thay đổi thế giới mãi mãi.
Hextech - thành quả lao động của họ là một công nghệ mang tính cách mạng đến mức nó đã đưa Piltover vào một kỷ nguyên mới kỳ diệu. Viktor và Jayce không chỉ là những cộng sự trong công cuộc đổi mới, mà còn thân thiết như anh em ruột thịt.
Tuy nhiên, bệnh của Viktor ngày càng tồi tệ hơn. Anh đã hướng họ đến một giải pháp khả thi - một ma trận cổ tự thích ứng (được phác thảo và minh họa đầy đủ trong Chương 13: Lõi Hextech). Với sức mạnh dường như có thể tiến hóa chính mình, anh hy vọng nó có thể tăng cường vật chất hữu cơ và chữa lành cho mình... nhưng việc này gặp thất bại thảm hại. Tự thử nghiệm luôn là một việc mạo hiểm, và Viktor biết điều đó có thể sẽ khiến anh phải trả giá bằng vị thế trong cộng đồng học thuật, cũng như những người thân yêu của mình. Mặc dù vậy, bất chấp tất cả, anh ấy thực sự tin rằng Jayce sẽ là một ngoại lệ.
Nhưng khi những định kiến của bạn mình đối với thành phố ngầm và người dân ở đó được đưa ra ánh sáng, có vẻ như Viktor cảm thấy mối quan hệ của họ bắt đầu rạn nứt. Quyết tâm che giấu kế hoạch của mình, anh ta thử nghiệm một mình, cho đến khi đánh mất hoàn toàn quyền kiểm soát lõi hextech. Theo hai nguồn đã được xác minh trong Học Viện (tới Phụ lục H để xem bản ghi đầy đủ), có vẻ như một số thiệt hại về người đã xảy ra, mặc dù các chi tiết khá là mơ hồ.
Tuy nhiên, rõ ràng là sức khỏe tinh thần của Viktor đã bị ảnh hưởng, mặc dù anh ta cảm thấy không thể tự mình phá hủy lõi hextech. Bất chấp những nỗ lực hết sức của cả hai, anh và Jayce đều thất bại trong việc cứu người bằng những phát minh của mình, và Viktor đưa ra quyết tâm phải thay đổi.
Nhưng mọi kế hoạch mà anh có thể đã đề ra để giải quyết vấn đề đó đều bị cản trở bởi cuộc tấn công khủng bố vào Hội Đồng Piltover.
Anh bị thương nặng trong vụ nổ và chỉ được cứu nhờ vào sự can thiệp nhạy bén và nhanh chóng của người bạn cũ, Jayce Talis. Lõi hextech đã tái tạo vết thương của anh đến một mức độ khiến các bộ óc vĩ đại nhất trên thế giới cũng phải kinh ngạc và bối rối - đúng vậy, việc này nghe như một chuyện viễn tưởng vô lý về mặt khoa học vậy! Chúng ta sẽ đề cập đến điều này một cách đầy đủ hơn trong Chương 21: Lý Thuyết Cơ Sinh Học... nhưng có thể nói rằng, Viktor xuất hiện sau đó đã trở thành một thực thể hoàn toàn khác biệt!
Và anh ấy không hề cảm thấy biết ơn những gì Jayce đã làm.
Một mình đi giữa những cư dân yếu ớt và bị lãng quên của thành phố ngầm đã đem lại cho Viktor một lý tưởng mới, bởi máy móc có thể chữa lành đau khổ và loại bỏ cảm xúc. Tin tức nhanh chóng lan truyền khắp Zaun về một thần y, và chẳng bao lâu sau thần y đã trở thành một đấng cứu thế. Công xã mọc lên quanh anh đã thu hút những ca bệnh vô vọng và đáng thương nhất, cho đến khi nó bị tấn công bởi đơn vị đồn trú Noxus (xem Chương 19: Thiết Quân Luật Ở Piltover) dưới sự chỉ huy của Thống Soái Ambessa Medarda, và Viktor một lần nữa đánh mất cơ thể của mình.
Tuy nhiên, lần này, có điều gì đó đã thay đổi. Không còn nỗi sợ hãi, tình yêu, cay đắng, niềm vui, thù hận hay lòng trắc ẩn, anh ta thăng hoa như một sứ giả máy móc của kỷ nguyên mới thứ hai*, với những người tôn sùng bị biến thành những con rối theo ý chí của anh ta.*
Không còn chút nghi ngại, với tất cả tri thức rộng lớn và vô cảm của mình, mục đích của Viktor trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh sẽ cứu rỗi nhân loại khỏi chính bản thân họ bằng cách ban phát Tiến Hóa Huy Hoàng cho toàn thế giới - cho dù họ có hiểu được nó hay không.
—trích từ ‘Cái Giá Của Sự Tiến Bộ’, một chuyên luận của Giáo sư Cristobal Lymere









