“Lũ quỷ thường mang tiếng xấu, nhưng còn quái vật thực sự ư? Chính là con người.”
Tiểu sử
Vị thầy trừ tà ngồi xuống một chiếc bàn đông đúc và gọi thứ gì đó mà anh không hề có ý định uống. Trong một góc mờ ảo đối diện anh, một người đàn ông đang tán tỉnh một người phụ nữ, sự nồng nhiệt của hắn đủ để khiến người chết rồi cũng phải đỏ mặt.
Người đàn ông mặc đồ len và lanh thô ráp, không nhuộm màu với nhiều sắc thái nâu khác nhau. Làn da của hắn là sự pha trộn phong trần giữa màu rám nắng đồng và màu đỏ cháy nắng, còn móng tay thì nứt nẻ và bẩn thỉu. Locke thấy hắn là một gã nông dân đơn thuần, kiểu người mà cuộc sống không có nhiều thứ phức tạp. Người đàn ông buông những lời bình luận yêu đương công khai, xoắn những lọn tóc xoăn dài màu đỏ của người phụ nữ, so sánh chúng với tóc của vợ hắn.
Người phụ nữ trông có vẻ xấu hổ, liếc nhìn quanh quán trọ mỗi khi những lời bình luận của người đàn ông trở nên quá sỗ sàng. Chiếc áo choàng màu xanh lá và chiếc áo nịt ngực bằng da của cô ta có chất lượng vượt trội so với những món đồ len sờn cũ thực tế xung quanh. Một cây đàn luýt tuyệt hảo tựa vào chiếc bàn bên cạnh cô.
Cô lộ rõ tuổi tác của mình, những nếp nhăn sâu ở mắt cô được bù đắp bởi nụ cười bẽn lẽn. Gã nông dân xích lại gần người phụ nữ hơn, như thể khoảng cách giữa họ là thứ mà hắn có quyền phớt lờ. Dưới lớp áo choàng của mình, Locke mân mê những chiếc đinh sắt giữa các ngón tay, suy tính bước đi tiếp theo.
Khi cặp đôi đứng dậy rời đi, Locke đẩy cốc bia đầy của mình cho người đàn ông bên cạnh. “Chợt nhận ra tôi không khát lắm”, anh vừa nói vừa vỗ vai người đó. “Bỏ đi thì phí lắm”.
Anh để lại tiền xu trên quầy, sự chú ý dồn vào cặp đôi khi họ tiến ra cửa. Cánh tay gã nông dân luồn qua người phụ nữ, ghì chặt cô ta vào mạng sườn hắn. Locke lẻn ra ngoài theo sau họ.
Đôi mắt anh lập tức thích ứng với màn đêm, những thấu kính chuyên dụng khuếch đại màu sắc và hình dáng, xua tan bóng tối. Anh bắt gặp cảnh gã nông dân kéo người phụ nữ vào một lùm cây rậm rạp giữa hai tòa nhà.
Locke không còn nhiều thời gian. Anh lẩm bẩm một câu thần chú và nhắm mắt lại, tro bụi bao bọc lấy anh. Khi anh mở mắt ra một lúc sau đó, anh hiện ra trước mặt gã nông dân, giơ cọc nhọn lên ngay trước khi những móng vuốt của người phụ nữ đâm xuyên qua ngực gã.
Khuôn mặt người phụ nữ vặn vẹo thành một cái gầm gừ của ác quỷ, đôi mắt cô ta lóe lên màu vàng lưu huỳnh. Ả vứt áo choàng ra, để lộ hai xúc tu dài, đầy gai tự di chuyển, quằn quại, tìm kiếm.
“Ta thích vẻ ngoài mới này đấy, Ev”. Locke mỉm cười. “Ngươi học được trò đó từ bao giờ vậy?”
Con quỷ lùi lại, những chiếc roi của ả vươn cao như một con bọ cạp hai đuôi đang chực chờ tấn công.
“Corvin”, Evelynn gừ nhẹ và những đường nét được sắp xếp cẩn thận của ả bắt đầu biến đổi, những lọn tóc đỏ chuyển sang sắc độ trắng hơn, và làn da tàn nhang sẫm lại thành một màu tím khói. “Ngươi thừa biết là không nên làm phiền một quý cô khi cô ấy đang dùng bữa mà”.
“Nhưng ngươi đâu hẳn là một quý cô, phải không?” Locke nói, bước đến gần hơn, phủi tro bụi trên áo choàng.
Locke tiến thêm một bước nữa.
Con quỷ tấn công, chĩa các xúc tu của ả vào cổ họng anh. Anh đẩy gã nông dân ra sau và né sang một bên, khiến đòn tấn công của con quỷ trúng vào không trung và mất thăng bằng. Trước khi ả kịp gượng lại, Locke đã phóng một loạt ba chiếc đinh hình rẻ quạt xuống chân ả.
Ngay khi những chiếc đinh chạm đất, những đường nét màu chàm đậm rực sáng giữa chúng, tạo thành một phong ấn hình tam giác.
Khuôn mặt Evelynn vặn vẹo khi bị phong ấn bắt giữ. Cái cười nhếch mép cẩn thận của ả tàn đi, thay thế bằng một cái nhăn mặt rộng toác với những chiếc răng nhọn hoắt. “Đừng khắt khe quá, Corvin. Hắn chỉ là một lão già thảm hại. Sẽ chẳng ai nhớ đến hắn đâu. Mạng sống của hắn đâu có nghĩa gì”.
Locke nhún vai. “Ta sẽ tự định đoạt điều đó”.
Ả oằn mình, những chiếc móng vuốt dài của ả cào vào không trung. “Đã lâu lắm rồi ta chưa có một bữa ăn ra hồn. Sự đau đớn của tên này... Thật là một hương vị hiếm có”. Cơ thể ả run lên khi cơn đói cồn cào xé nát ả. “Hãy để ta thưởng thức tên này đi”.
“Ta khá chắc rằng đã bảo với ngươi Brookhollow là vùng cấm”.
Evelynn nâng những chiếc roi của ả lên, vật lộn chống lại phép thuật của phong ấn. “Ta không có lựa chọn nào khác. Có một nữ thợ săn đang theo đuôi ta”.
Locke khựng lại. “Một nữ thợ săn?”
Evelynn mỉm cười. “Ngươi biết cô ta phải không?”
Locke nhìn thẳng vào ả, ánh mắt anh giấu sau cặp kính, ánh trăng khúc xạ lấp lánh trên những tròng kính màu tím. “Cô ta trông như thế nào?”
Evelynn đặt một móng vuốt lên môi và liếc nhìn sang chỗ khác. “À thì, ta cũng không nhớ rõ lắm”, ả đáp một cách ngọt ngào. “Trời tối quá... Và ta thì quá đỗi sợ hãi...”.
Locke tung chiếc cọc bạc trên tay, cân nhắc, rồi nhét nó vào áo choàng của mình và đút hai tay vào túi. “Hãy nói cho ta biết cô ta trông như thế nào và đã đi đâu, rồi ta sẽ thả ngươi. Và chừng nào ngươi còn tránh xa thị trấn này, ta sẽ để ngươi được yên. Giống như mọi khi thôi”.
Locke ghim chặt ả bằng một cái nhìn còn dữ dội hơn cả phong ấn. Bị phơi bày bởi sự mạnh mẽ trong ánh nhìn của anh, ả cảm thấy ý chí phản kháng trong mình tiêu tan. Hít một hơi thật sâu, ả biến đổi những đường nét của mình thành một khuôn mặt mới. Người phụ nữ này có mái tóc ngắn và những đường nét sắc sảo.
Shauna Vayne giờ đang đứng trước mặt Locke với đôi mắt của một con quỷ. Anh cố giữ bình tĩnh.
Evelynn-trong-hình-dạng-Vayne chỉ về phía rìa gần nhất của khu rừng Wyldwoods. “Ngươi nên nhanh chân, cưng à”, ả gừ nhẹ, vuốt một lọn tóc ra khỏi tầm mắt. “Không phải con quỷ nào cũng kiên nhẫn như ta đâu. Và nữ thợ săn đó, ừm…” Evelynn cắn môi khi nghĩ đến điều đó. “Ta ghen tị với con quỷ nào được nếm trọn tất cả những nỗi đau tuyệt hảo đó”.
Locke đá văng một trong những chiếc đinh, phá vỡ phong ấn. Anh nhướng mày, mời ả thử vận may lần nữa.
Ả chằm chằm nhìn anh thêm một lúc, rồi táo bạo rướn tới, đôi môi ả sượt qua môi anh.
“Ngươi chẳng vui tẹo nào”, ả thì thầm vào tai anh, trước khi biến mất trong một tấm màn bóng tối, không để lại gì ngoài sự tĩnh lặng và làn khói từ phong ấn bị phá vỡ.
Locke quay sang gã nông dân, người đang cuộn tròn như quả bóng, run rẩy dưới gốc một thân cây lớn. Anh ngồi xổm trước mặt hắn. “Còn giờ, nên làm gì với anh đây?”
Ánh sáng lấp lánh từ sợi dây chuyền vàng lủng lẳng trên cổ gã nông dân đã thu hút ánh nhìn của Locke. Anh đưa tay tới, kéo nó ra khỏi nơi cất giấu bên trong chiếc áo sơ mi sờn cũ của gã.
Sợi dây chuyền đã ngả màu thời gian, nhưng mặt dây chuyền treo trên đó lại được đánh bóng sáng loáng. Ở mặt sau là chữ cái đầu, V. Ở mặt trước là bức chân dung chạm khắc nhỏ xíu của một người phụ nữ. Locke nhận ra những nếp nhăn ở mắt, khuôn miệng hiền từ và mái tóc dài màu đỏ mà Evelynn vừa mang mượn cách đây không lâu.
“Cô ấy qua đời bao lâu rồi?” Locke hỏi, trả lại mặt dây chuyền về đúng vị trí gần trái tim gã đàn ông.
“Tròn một năm vào hôm nay”, gã trả lời, vẫn còn run rẩy. “Đó... Đó không phải là cô ấy, đúng không? Tôi cứ ngỡ, biết đâu... Rằng bằng cách nào đó, cô ấy đã trở về bên tôi”.
“Không”, Locke nói. “Đó không phải là cô ấy”. Anh ngồi lùi lại trên gót chân, rồi trượt hộp dụng cụ từ trên lưng xuống và mở nó ra. “Anh còn người thân nào khác không? Con cái thì sao?”
Người đàn ông lắc đầu. “Chúng tôi đã cố. Victoria... Nhưng không thể. Cô ấy rất khao khát có một đứa con, nhưng tôi... tôi đã quá đỗi hạnh phúc với chỉ mình cô ấy. Cô ấy là quá đủ đối với tôi rồi. Luôn luôn là vậy...” Giọng gã lạc đi, những giọt nước mắt cay xè nơi khóe mắt. Gã nghiến răng, kìm nén nỗi đau đớn.
Locke chìa ra một chiếc lọ nhỏ chứa đầy một chất lỏng sền sệt, lấp lánh. “Uống đi”, anh nói, và khi gã đàn ông không nhúc nhích, anh đặt nó xuống bên cạnh gã.
“Thứ này sẽ làm anh tê liệt đủ lâu để về đến nhà an toàn”. Locke hạ kính xuống. “Nhìn tôi này”.
Gã nông dân ngay lập tức đáp lại ánh nhìn của anh, bị thu hút bởi uy lực trong đôi mắt của thầy trừ tà.
“Khi anh về đến nhà, hãy khóa hết tất cả cửa ra vào và cửa sổ. Và khi tác dụng của thuốc tan đi, anh hãy bộc phát hết ra. Tất cả những gì anh đang kìm nén. Sau đó, hãy buông bỏ. Hãy để cô ấy ra đi. Nếu không một con quỷ khác sẽ tìm đến anh, không sớm thì muộn”.
Gã nhìn chằm chằm vào Locke, nhận ra chút gì đó của chính mình, một thứ gì đó sâu thẳm và nặng nề đằng sau ánh nhìn màu xanh nhạt đó. Dù gã nông dân không thể nói rõ lý do tại sao, gã hoàn toàn tin tưởng anh.
“Lựa chọn là ở anh”, Locke nói, đóng sập hộp dụng cụ lại và khoác lên vai. Anh đứng dậy, vươn vai giãn gân cốt.
“Hẹn gặp lại”.
Gã nông dân hít một hơi để cất lời, nhưng Locke đã rời đi, thoát khỏi bóng tối và bước lên những con phố lát đá gồ ghề của Brookhollow.


