“Gió thổi sau lưng mang lại cảm giác thật tuyệt. Ta không thể đánh mất điều này. Nhất định là không.”
Tiểu sử
Tại vương quốc bị lãng quên Camavor, đã từng có một ngôi làng xa rất xa cung điện. Chính tại đây, trong thuộc địa, ở vùng nông thôn hẻo lánh, có một nàng thợ may nhỏ bé đã tạo ra con búp bê yêu thích của mình, Gwen.
Đó là những gì Gwen có thể nhớ về quá khứ của mình, tất cả đều ngập tràn sự yêu thương. Nàng thợ may và búp bê nhỏ dành cả ngày bên nhau để làm việc, chiếc kéo nằm yên trong tay Gwen khi chủ của cô ấy đưa những mũi kim chỉ ngay gần đó. Vào ban đêm, người ta có thể thấy hai người họ nép mình dưới bàn ăn tối, nàng thợ may và Gwen sẽ thách đấu nhau, tiếng va chạm của đồ bạc và kéo vang lên trong bếp, dưới ánh nến lập lòe.
[Ảnh: Thợ may Isolde & búp bê Gwen]
Theo thời gian, trò chơi cũng dừng lại và ánh sáng cũng dần mờ đi. Gwen không hiểu tại sao, nhưng mỗi khi cô cố gắng nhớ lại chuyện đã xảy ra trong quá khứ, cô cảm thấy nhói đau, những ký ức về người đàn ông với khuôn mặt kỳ lạ cứ trói chặt trong tâm trí cô. Dòng ký ức của cô bị cuốn trôi đi như thủy triều, Gwen đã nằm lại đó trong nhiều thế kỷ, chỉ có yên lặng và lãng quên.
Rồi một đêm, đôi mắt cô khẽ mở. Lần đầu tiên, Gwen thức dậy trên một bãi biển vắng người, cách xa nơi gọi là nhà. Bằng một loại phép thuật mà chính bản thân cô không hề hay biết, cô đã được biến đổi thành một con người thật sự, một cô gái với tay và chân - tất cả đều chân thực, sống động!
Gwen đã sống lại, với sự hạnh phúc. Cô lướt qua bãi cát, ngạc nhiên khi đôi mắt của mình có thể nhìn xa đến vậy, và cảm giác gió thổi qua lưng mình thật lạ thường làm sao. Dọc theo bờ biển, những mảnh vỡ rải rác bị bỏ lại hàng thiên niên kỷ đã thu hút được sự chú ý của cô. Bên cạnh những chiếc rương vỡ là dụng cụ sao quá đỗi quen thuộc.
Kéo. Kim may. Chỉ khâu.
Gwen nhận ra chúng ngay lập tức. Đây là những vật dụng cô vẫn thường hay dùng. Khi những ngón tay cô chạm vào chúng, một chùm sương mù lấp lánh, ánh sáng chảy ra từ bàn tay cô. Đối với cô mà nói, nó đem lại cảm giác thật an toàn và ấm áp, giống như vòng tay thiêng liêng đầy dịu êm xưa kia.
Nhưng Gwen không phải là người duy nhất bị thu hút bởi thứ ma thuật này.
Ẩn mình trong những hòn đảo, những làn sương tràn về. Nó có màu đen, cuộn và xoắn lại, trông như những cơn thịnh nộ đáng sợ. Có điều gì đó ở Gwen đã thu hút chúng - thứ khiến chúng khát khao đến ám ảnh.
Khi lũ ma sương kia ập đến, Gwen không hề nao núng. Cô lấy kéo đâm vào chúng. Trước sự hứng khởi của cô, sương mù ngày một dày đặc, phủ trọn lấy không khí, chúng thay đổi những dụng cụ của cô, biến chúng từ những miếng thép thành thứ ma thuật sáng lấp lánh.
Nhưng lũ ma sương vẫn kéo tới không ngừng. Màn Sương Đen kia ngày một nhiều hơn. Gwen bắt đầu cảm thấy sự đau thương, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Bị bao vây bởi sự tức giận, những ký ức từng bị đè nén lại trỗi dậy. Cô nhớ lại những hình ảnh về người tạo ra mình, sự ốm đau, tổn thương, dằn vặt trong đau khổ. Ngay gần cô lúc này là một người đàn ông mà cuối cùng gương mặt của hắn cũng đã hiện rõ trong tâm trí Gwen.
Viego.
Cái tên ấy khiến Gwen quỳ sụp xuống. Cô nhớ lại những khoảnh khắc mình đã trải qua cùng với người thợ may đã tạo ra mình - quãng thời gian thật hạnh phúc, giản đơn - khi cô liếc nhìn chiếc kéo cuối cùng của mình...
Chính lúc ấy, Gwen nhận ra một điều kỳ diệu. Chủ nhân tạo ra cô, nạn nhân trước sự phù phiếm vặn vẹo của gã đàn ông đó, vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Những dụng cụ của nàng thợ may, chính những dụng cụ đã từng khâu vá nên Gwen, giờ đây đang nằm gọn trong tay cô. Gwen tin rằng đây không phải là sự tình cờ. Sâu thẳm trong lòng, cô biết người tạo ra mình vẫn luôn ở bên cạnh, vẫn đang tiếp tục chiến đấu.
Đây là một món quà mà Gwen sẽ không bao giờ xem nhẹ.
Tay nắm chặt kim và chỉ, cô xoay người tạo ra Sương Lam Bất Bại để đẩy lùi bầy ma sương đang bủa vây. Chiếc kéo của cô cắt nhanh gọn và dứt khoác, gợi nhớ về những đêm hạnh phúc của chủ nhân trong một trận chiến không tưởng oanh liệt dưới gầm bếp. Chẳng mấy chốc, lũ ma sương đã tan thành mây khói.
Dù chiến thắng, Gwen nhận ra đây chỉ mới là sự khởi đầu. Cô có thể cảm nhận được mối liên kết giữa lũ ma sương này và Viego, cả hai đều phải chịu trách nhiệm cho việc gieo rắc nỗi đau đớn tột cùng. Không thể lãng phí thời gian, cô quyết tâm lần theo dấu vết của Màn Sương Đen và ngăn chặn nó bằng mọi giá. Gwen biết hành trình này sẽ đầy gian nan, nhưng cô tận hưởng từng giây phút được sống - bởi ai biết được phép màu này sẽ kéo dài bao lâu?
Được ban tặng sự sống có một không hai, Gwen quyết tâm trở thành một người mạnh mẽ, không chịu khuất phục trước mọi nghịch cảnh. Cô chu du khắp Runeterra, quyết tâm mang niềm vui cho những người đang chịu tổn thương và đau khổ. Với Gwen, mọi khoảnh khắc đều vô giá và mỗi bước đi đều có mục đích rõ ràng.





