Ionia

Yunara - Bất Phá Tín Niệm

10 phút đọc
Bài 20 / 250% trong Ionia
Tóm tắt bằng AIBeta

Sử dụng AI để tóm tắt nội dung bài học thành các điểm chính.

Nhóm biên tập RIOT360Xuất bản 25/12/2025Cập nhật 04/03/2026

“Cuộc Chiến Của Những Ngụy Tịnh Hồn - cái tên do kẻ chẳng hiểu gì mà vẫn lớn tiếng đặt ra”.

Tiểu Sử

[Xin lưu ý: Đây là một chuỗi bản thảo đã bị hư hại, được khai quật từ tàn tích cổ Koeshin trong quá trình phục dựng khu mỏm đá phía trên. Xin chỉ dẫn phương thức bảo quản và lưu trữ các mảnh tư liệu này.]

[Thưa Lãnh Chúa Vladimir, tôi đã hoàn thành bản dịch lại theo yêu cầu của ngài. Sự hoài nghi của ngài về năng lực của dịch giả trước đó là hoàn toàn có cơ sở.]

[mảnh #45]

Hôm nay, ta đã lầm tưởng âm vang lũ u hồn lướt trên mái nhà là tiếng mưa nhẹ rơi. Bước ra khỏi tịnh thất, ta bắt gặp mười ba bóng hình chờ sẵn nơi tiền điện. Hầu hết chúng đều bị dẹp sạch chỉ trong thoáng chốc, duy chỉ có hai kẻ tỏ ra khó khuất phục hơn.

Một kẻ bám chặt vào vách đền bằng chiếc miệng ghê tởm của nó. Răng nó vỡ vụn khi va vào Aion Er’na - và ta đã quét phăng thân thể khô quắt ấy khỏi vách đá. Kẻ thứ hai trồi lên từ làn nước như một bóng ma, ánh mắt xuyên qua màn sương mờ u ám. Khi nó tấn công, bóng tối nuốt trọn ánh sáng của ngôi đền.

Song bóng tối chưa từng khiến ta run sợ.

Thật dễ chịu khi lại được đối mặt với một thử thách xứng tầm. Qua từng chiêu thức, từng thủ ấn bừng sáng dưới ánh binh khí, ta đã xua đuổi thứ tà vật ấy.

Tuy vậy, trận giao tranh đã đẩy ta đến sát lối vào của ngôi đền, nơi ẩn chứa nhiều nguy hiểm. Trước đó, ta chưa từng dám bước tới gần như vậy. Ta trở về tịnh thất để tĩnh tọa thiền định.

Dạo gần đây, lũ u hồn xuất hiện nhiều hơn bình thường, và ta lo rằng sức mạnh của ngài đã dẫn dụ những linh hồn bất an kéo tới.

Ta đã bổ sung một vòng tuần tra quanh toàn bộ khu vực vào nghĩa vụ thường nhật.


[mảnh #166]

Ta nhận ra rằng, nơi linh giới này, tâm trí ta thường trôi dạt về những ý niệm xoay quanh người đã khuất.

Người ta nghĩ đến nhiều nhất vẫn là Sư Phụ Lao và hẳn ngài sẽ bật cười nếu biết ta nói ra điều này. Những lời chỉ dạy của ngài, dẫu hiếm hoi, vẫn luôn điểm xuyết vào nhịp sinh hoạt thường ngày một tầng ý nghĩa sâu xa. Phải mất nhiều năm sau, ta mới nhận ra tất cả những điều ấy quý giá và mong manh biết bao. Và rằng sự hiện diện của chúng ta có ý nghĩa lớn đến thế nào.

Khi Đại Sư Bhinan nâng chúng ta thành những đệ tử chính thức, Sư Phụ Lao đã sớm bắt đầu rèn luyện chúng ta cho chiến trận.

[Các thủ lĩnh Kinkou thời đó là Bhinan, Kennen và Đại Sư Bóng Tối Lao. Dường như ông ta đã trực tiếp huấn luyện cô ta, trong khi những nhân vật khác chỉ được nhắc tới một cách mơ hồ.]

Ngài cảnh báo rằng việc đối đầu trực diện với Những Kẻ Sa Ngã là hoàn toàn vô ích. Ngay cả đám phàm nhân đi theo chúng cũng không thể xem thường.

Đáng tiếc thay, lời răn của ngài chẳng thể ngăn được những kẻ bỏ lời cảnh báo ngoài tai. Họ coi đó là một thách thức, để rồi khi truy cầu chiến thắng, họ chỉ tìm thấy cái chết mà thôi.

Zai tah'lo. Chỉ tiếc rằng ngài đã không tự bước theo lời răn của chính mình.


[mảnh #98]

[Phần mở đầu của đoạn này đã thất lạc, nhưng rõ ràng đây là sự hồi tưởng về cuộc chiến tranh.]

Trong ánh nguyệt quang, ta bắt gặp một kẻ phụng sự Những Kẻ Sa Ngã, chỉ có một tên, ẩn mình nơi góc khuất trước mắt Sư Phụ Lao. Ta luồn qua những bóng tối và hạ gục hắn trong chớp mắt. Khi Sư Phụ Lao quay lại, trên gương mặt ngài vẫn vẹn nguyên nụ cười tự hào, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng hóa thành nỗi kinh hoàng khi ngài nhận ra biểu tượng trên áo kẻ đã ngã xuống.

“Máu đã đổ… Ả sẽ đến tìm chúng ta.”

Ngài giật đôi găng khỏi tay ta, rồi lau chúng lên tấm áo choàng rách nát của mình. Ánh mắt ngài bảo ta hãy chạy đi.

Và rồi ta nhìn thấy ả.

Sư Phụ Lao đứng lên đối mặt với kẻ địch bất tử, nhưng bị chế ngự chỉ trong thoáng chốc. Những gì ả gây ra cho con người… là điều ta ước mình chưa từng chứng kiến, thế nhưng...

[Phần còn lại của cuộn thư đã bị hư hỏng tới mức khó mà đọc được, nhưng đoạn miêu tả bên trên gợi liên tưởng về huyết thuật, và tôi dám chắc ngài cũng đồng tình với điều đó. Về phần cô ta đã thấy thứ gì, chúng ta chỉ có thể suy đoán mà thôi.]


[mảnh #104]

Ta đã có thời gian ngẫm lại những lời thề của mình, đặc biệt là những điều ta từng hứa gìn giữ khi trở thành Nắm Đấm Bóng Đêm:

Ta bước theo sự dẫn lối của Mắt và tim về nơi Trái Tim để lĩnh hội minh triết.

Ta sẽ tiêu diệt mọi kẻ làm xáo trộn cân bằng.

Ta sẽ tỉa bỏ cành yếu và diệt trừ mọi mầm họa.

Ta sẽ không phụng sự đám ngụy thần, cũng không khuất phục trước tịnh hồn.

Ta sẽ không để cảm xúc ngăn cản điều phải thực hiện.

Từ khi cha mẹ gửi gắm ta cho nơi cửa hội từ thuở ấu thơ, ta đã ghi nhớ những lời thề nguyện vào tâm khảm, và tuyệt đối giữ gìn chúng không một mảy may nghi ngờ. Ta lĩnh hội những chỉ dẫn được truyền dạy từ các bậc đại sư, và nỗ lực bước theo dấu chân họ, dẫu đôi khi chẳng thể hiểu hết tâm ý thực sự của các ngài.

[Việc dâng hiến trẻ em - trao chúng cho các đền thờ để được bảo hộ, phụng sự để đổi lấy nơi che chở - lại tiếp tục nổi lên trong thời kỳ Boram thân yêu xâm lược Ionia. Tình trạng thiếu thốn nhu yếu phẩm và thương vong do chiến tranh đã khiến nhiều gia đình không thể tự nuôi sống mình.]

Dẫu vậy, sau cuộc chiến, ta buộc phải trao lại vị trí ấy cho một người khác.

Ta từng thề nguyện bảo vệ Đền Thờ Hoàng Hôn, nhưng lời từ biệt cuối cùng của Bhinan mới là điều day dứt mãi trong lòng ta. “Con sẽ bước vào một nơi mà rất ít người có thể theo cùng. Kể từ lúc này, chính con sẽ định liệu những gì cần phải gạt đi. Hãy thi hành phán xét như thể đó chính là ý chỉ của ta.”

Khi ấy ta hiểu rằng chúng ta sẽ không bao giờ còn nói chuyện với nhau nữa, dù ở cõi này hay cõi sau. Phải chăng lời của người khi đó được ban từ thiên mệnh, hay chỉ là thứ ta khao khát được nghe?

Mà rốt cuộc, điều đó có còn quan trọng?


[mảnh #201]

Những ngày ta rời khỏi trạng thái thiền định giờ đây hòa lẫn vào nhau, mờ nhạt như một dòng chảy vô tận.

Khi có vô hạn ngày tháng tu tập, ta đã khởi sự khai phá những công năng phi chiến đấu của Aion Er’na. Giờ đây, ta có thể hòa nhịp cùng chúng một cách tuyệt đối, và dùng chúng làm bậc đỡ để di chuyển giữa tịnh thất và ngôi đền.

Sau khi ngâm mình trong dòng linh thủy, ta cảm thấy nhanh nhẹn hơn, mạnh mẽ hơn, và gắn kết sâu sắc hơn với cổ vật. Một thức quyền mà xưa kia phải tụng Tu Ngữ Hoàng Hôn đến mười sáu lần, giờ chỉ cần mười một, bởi do linh thủy ban tặng hay nhờ hàn khí, ta cũng chẳng thể khẳng định. Dẫu vậy, ta vẫn nhớ những suối nước nóng ở Koeshin.

[Từ “Hoàng Hôn” ở đây không nhất thiết dùng để chỉ một buổi trong ngày, như dịch giả trước đã khẳng định. Đặt vào ngữ cảnh, nó có thể nói về chiêu thức võ thuật, vai trò trong hội Kinkou, ngôi đền hoặc Thượng Nhân.]


[mảnh #206]

Một viễn cảnh đã hiện đến với ta khi đang nhập thiền. Hoặc có lẽ đó chỉ là một ký ức?

Một lần nữa, chúng ta truy đuổi Quạt Sắt cùng bọn thủ hạ lên tận núi cao, vượt quá cả rừng cây. Tên Darkin gào thét giận dữ trước cuộc truy đuổi, tiếng vang vọng khắp những đỉnh núi phủ tuyết.

Ta phóng Aion Er’na lao vút giữa không trung, nghiền nát lồng ngực một nữ chiến binh đang vung kiếm xông tới. Thanh âm nổi dậy phía sau, đúng lúc một lưỡi phi đao lướt qua sát vành tai ta. Ta xoay chuyển thân pháp, vung trọn sát khí trút lên cả hai.

Ta cúi xuống để nhìn rõ những kẻ đã tập kích mình… nhưng lúc ấy, ta không còn đứng trên ngọn núi nữa.

Những bức tường ngôi đền bao quanh ta, như thể đang căng tràn sinh khí và cuộn trào giận dữ. Nơi người đồng hành của ta vừa đứng, giờ sừng sững một kẻ xa lạ khoác trên mình những tấm áo choàng xa lạ. Một mối đe dọa mới chăng?

Ngôi đền này được kết giới chống lại mọi sự xâm nhập, kể cả những giấc mơ. Đây có phải là một lời tiên tri? Hay chỉ là một cơn ác mộng lạc lối? Ta không thể khẳng định.

Nhưng rõ ràng, ta không được phép đánh mất niềm tin.

Không được nghi ngờ lý tưởng của mình, càng không được nghi ngờ chính mình. Con đường phía trước vẫn còn dang dở.

[Đây là “viễn cảnh” duy nhất được nhắc tới trong 207 mảnh tài liệu được khôi phục. Tôi không xác định được cô ta đã chiến đấu bên cạnh ai, nhưng rất có thể kẻ đó không phải là một Kinkou. Nếu đó là thực thể tồn tại bên trong ngôi đền, xem ra các ngài có chung một kẻ thù. Tôi không thấy dấu hiệu nào khác cho thấy nó sẽ tìm đến ngài để trả thù cho đồng loại nó xưa kia. Theo góc nhìn của tôi, sự cảnh giác của ngài đối với vật chủ mà ngài đang nuôi dưỡng có lẽ là quá mức... thận trọng.]

Mối Quan Hệ

Trạng thái bài học

Sẵn sàng hoàn thành

Bình luận (0)

0/1000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ của bạn!

Yunara - Bất Phá Tín Niệm | Riot360.net - Tìm hiểu vũ trụ LMHT